thám tử tư

Kiểu đánh ghen có một không hai

Có 1,731 lượt xem

Thám tử tư Sài Gòn T&T – Trong phút chốc, mặt Lâm trắng bệch rồi xám ngoét khi đối mặt với độc chiêu đánh ghen của vợ.

Trong mắt mọi người, Trang là một người phụ nữ tài – sắc vẹn toàn. Không sở hữu nhan sắc chim sa cá lặn mà cô đẹp theo kiểu nền nã, đằm thắm, lại có chút gì đó rất hiện đại, nhất là những ai đã từng tiếp xúc với Trang thì đều phải công nhận khả năng giao tiếp vượt bậc của cô. Điều đó như một nét duyên thầm khiến mọi người luôn có thiện cảm với Trang.

nhẫn cưới

Là trưởng phòng biên tập của một tờ tạp chí nổi tiếng, công việc luôn áp lực ngập đầu ngập cổ nhưng Trang vẫn cố gắng thu xếp công việc cơ quan chu đáo. Khi về đến nhà, cô để việc ngoài cửa và “hiện nguyên hình” là một người phụ nữ của gia đình: yêu chồng, chiều chồng và chăm chồng vô đối!

Thiên hạ thấy thế thì bảo: “Không biết anh Lâm – chồng chị Trang kiếp trước ăn ở thế nào mà kiếp này sướng thế? Lấy được cô vợ vừa giỏi, vừa xinh, vừa đảm…”. Ấy thế mà Lâm – chồng Trang vẫn chưa lấy làm thoả chí về vợ cơ đấy! Cứ gặp ai khen vợ xinh, vợ đảm là anh giãy nảy lên: “Ối giời! nằm trong chăn mới biết chăn có rận..”

Vì cũng chẳng ai có cái diễm phúc nằm trong chăn nhà Lâm để mà biết chăn nhà anh có rận, mọi người thấy vợ anh “ngon lành” thế mà anh còn chê thì chỉ biết khuyên bảo: “Ông đừng có mà đứng núi này trông núi nọ. Ông mà bỏ bê vợ là có thằng khác nó rước ngay, ông không nhớ các cụ bảo’ xưa nay thế thái nhân tình – ‘vợ người thì đẹp, văn mình thì hay’ đấy à?”.

Lời khuyên của bạn bè anh cũng để ý, cũng tâm đắc lắm! Nhất là cái câu: “Vợ người thì đẹp..”, anh thấy đúng nhất! Nhiều khi về đến nhà, nghe tiếng vợ ca thán, nghe vợ nặng nhẹ chuyện ăn, chuyện ở, chuyện tiền nong…. không thiếu gì chuyện trên đời bỗng nhiên Lâm thấy Trang chẳng còn đẹp ở chỗ nào nữa. Trước mặt Lâm lúc ấy chỉ còn là một mụ “nỏ mồm” nhiều chuyện, nói năng thì đanh thép, hùng hồn, chí lý, câu nào “chết” câu đấy nên anh luôn thấy mệt mỏi, ngột ngạt trong chính ngôi nhà mình. Thực sự là anh đã ngán vợ lắm rồi!

Mà anh nào có cần vợ anh phải giỏi, phải tài đủ để cáng đáng “kinh bang tế thế” làm gì cho mệt. Anh có phải là thằng đàn ông không biết làm ra tiền đâu, cũng “ngon lành” ra phết ấy chứ! Thế mà Trang chẳng coi anh ra gì. Trong mắt cô, Lâm chẳng khác nào đứa con nít, đi đâu ăn gì cũng phải hỏi han, làm gì cũng kiểm tra kiểm soát.

Ừ thì vợ có yêu chồng mới quan tâm đến chồng, nhưng quan tâm kiểu ấy, anh chán lắm! Anh thấy mình giống “em chã” của vợ chứ chả có lúc nào thế hiện được cái “manly” của anh với vợ cả.

Người ngoài thắc mắc: Lâm ức chế vậy sao anh không nói với vợ một lần cho rõ ràng để vợ chồng hiểu nhau? Nào ai hay biết mười lần “toạ đàm” thì chín lần Lâm đuối lý trước vợ, một lần thắng là do đang lý sự thì vợ lại bận công việc đột ngột… Bởi thế, Lâm đành dồn uất hận trong lòng mà đi “giải toả” bên ngoài cho thoả chí…

Dạo gần đây, thấy chồng có biểu hiện đi sớm về khuya, “ái tình” bê trễ, bằng con mắt “nghiệp vụ” của một người vợ sắc sảo và tinh ý, Trang kết luận Lâm quả thực “có biến”. Trang âm thầm để ý chồng, nhân lúc sơ hở cô lén xem điện thoại của chồng và bàng hoàng phát hiện tin nhắn mùi mẫn của chồng với một “anh Hương” nào đó, cô nhanh chóng ghi lại số điện thoại và quan sát chồng nhiều hơn.

Trang thuê thám tử tư bám đuôi Lâm mấy hôm thì phát hiện ra “ổ nhền nhện” mà Lâm lui tới. Nén cơn giận dữ khi nhìn thấy những tấm ảnh bằng chứng ngoại tình của chồng mà thám tử tư đưa cho, Trang chờ chồng về nhà và lựa lời hỏi chuyện.

Đánh hơi thấy vợ biết chuyện léng phéng của mình, Lâm chối bay chối biến. Đã thế, còn mượn rượu để dồn hết bức xúc kìm nén bao lâu nay trong lòng để “tổng sỉ vả” vợ một trận kinh thiên động địa. Nào là: “Cô bỏ ngay cái thói đè đầu cưỡi cổ tôi đi! Tôi là cây tùng cây bách chứ không phải con cô mà cô suốt ngày dạy bảo…”, rồi lại: “Cô tưởng cô chăm sóc tôi là tôi vui, tôi sướng à? Cô có nghĩ đến cảm xúc của tôi không? Cô tưởng tôi phải biết ơn cô vì điều đấy à? Năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi? Có nghĩ đến chuyện sinh đẻ không hay vẫn hể hả với cái sự nghiệp chết tiệt của cô?”.

Sau khi dùng “võ say” để chửi vợ cho thoả lòng ức chế thì Lâm đóng rầm cửa rồi đi đến hôm sau vẫn chưa về.

Trang ngồi ngơ ngác nghĩ về những lời mạt sát của chồng, nghĩ về cách hành xử của mình với Lâm, nghĩ về câu chuyện ngoại tình của Lâm… Tại sao cuộc hôn nhân tưởng như hoàn hảo lại ra nông nỗi này? Cô đã làm gì sai chứ?

Trang đi đến tận cửa nhà khu tập thể cũ kĩ, đó chính là nhà nhân tình của Lâm. Cô dừng lại và thấy đôi giày của Lâm trước cửa… Trang giơ tay định gõ cửa nhưng lại thôi. “Loại người không xứng đáng thì mình đánh ghen để làm gì?”. Nghĩ vậy, cô tháo chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út rồi thả vào một chiếc giày của chồng rồi quay gót…

Bước ra khỏi nhà nhân tình, Lâm vừa huýt sáo vừa xỏ giầy thì bỗng khựng lại. Anh cúi xuống dốc ngược đôi giày thì thấy một chiếc nhẫn cưới rơi ra. Trong phút chốc, mặt Lâm trắng bệch rồi xám ngoét. Anh vội vàng chạy ra hành lang, vừa chạy vừa nghĩ đến đủ thứ hỗn loạn trong đầu, nhưng lúc này ý thức của Lâm trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết: “Làm sao để vợ có thể tha thứ cho anh đây?”.

THÁM TỬ TƯ TPHCM – CÔNG TY THÁM TỬ TƯ TPHCM, DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ TPHCM, VĂN PHÒNG THÁM TỬ TƯ TPHCM

comments powered by Disqus

thám tử tphcm

công ty thám tử tư tphcm

dịch vụ thám tử tư tphcm